CHÚA NHẬT XIX TN A: ĐỪNG SỢ
Một câu chuyện kể rằng, trên một chuyến tàu biển chở khách vượt đại dương,
bỗng nhiên bão táp nổi lên dữ dội, biển gầm sóng vỗ. Mọi người đều lo sợ vì cảm
thấy cái chết cận kề. Họ hoảng loạn, hoang mang lo chuẩn bị cho mình phao cứu
hộ. Lúc đó, họ thấy một em bé vẫn bình thản với mấy thứ đồ chơi trẻ em của
mình. Một hành khách hỏi: “Cháu có sợ tàu chìm không?”. “Không!” –
em bé trả lời. “Tại sao cháu không sợ?” – “Vì biết bố cháu là
người lái tàu rất tài ba, nên chắc chắn tàu sẽ đến bến an toàn!”.
Sau một loạt
những tai nạn hàng không liên tiếp xảy ra trong thời gian vừa qua, nhiều người
sợ không dám đi máy bay nữa. Nỗi sợ hãi không chỉ trong lãnh vực giao thông, mà
có thể nói, nó bao trùm cuộc sống. Cái chết rình rập nơi cửa ngõ, thậm chí trên
chính bàn ăn hàng ngày. Người ta sợ hãi trước hiện tượng thực phẩm nhiễm hóa
chất độc hại, môi trường ô nhiễm, tai nạn giao thông. Trong cuộc sống chao đảo
và đầy dối trá này, con người có nguy cơ mất định hướng và mất hy vọng.
Thánh Mátthêu
ghi lại việc Chúa Giêsu đi trên mặt biển để đến với các môn đệ. Việc Chúa đi
trên mặt nước thì chẳng có gì phải bàn, vì Chúa là Thiên Chúa quyền năng. Điều
gây sự chú ý là ở chỗ chính Phêrô cũng đi trên mặt nước được. Tuy vậy, ông chỉ
đi được trên mặt nước khi ông làm theo lệnh Chúa và khi ông xác tín vào Chúa.
Liền sau đó, khi ông lo sợ sóng gió bão táp thì ông bị chìm xuống nước. Bài học
rút ra ở đây là khi chúng ta cậy tin vào Chúa thì có thể làm được mọi sự. Nói
cách khác, nhờ quyền năng và ân sủng của Chúa thì mọi sự trở nên dễ dàng, còn
nếu cậy dựa vào khả năng cá nhân của mình, hoặc nghi ngờ quyền năng của Chúa
thì một việc tuy đơn giản cũng không thể thực hiện được. Lời quở trách
của Chúa đối với ông Phêrô đã chứng minh điều đó.
Đối diện với
biết bao nỗi sợ trong cuộc đời, nếu chúng ta tin rằng Chúa là Đấng điều khiển
mọi sự, như em bé biết chắc cha mình là một người lái tàu tài ba, thì chúng ta
chẳng còn gì mà sợ hãi.
“Thầy đây, đừng
sợ!”. Lời trấn an của Chúa làm cho các ông an
lòng. Ngày hôm nay, giữa đại dương mênh mông của cuộc đời, Chúa Giêsu cũng đang
nói với chúng ta những điều ấy. Lời Chúa đem lại cho chúng ta sự bình an của
tâm hồn, đồng thời vững bước đi trong cuộc sống. Chúa đang đi trên mặt “biển
đời” để đến với chúng ta. Một khi có Chúa, chúng ta không còn sợ hãi và lo
lắng. Một khi có Chúa, chúng ta cũng không làm điều gì gây sợ hãi và lo lắng
cho anh chị em chúng ta. Tin vào Chúa không chỉ giúp chúng ta tìm thấy sự bình
an, mà chúng ta được hướng dẫn bởi Đức tin để sống với một lương tâm công bằng,
ngay thẳng, tôn trọng phẩm giá và ích lợi của những người xung quanh. Như thế,
người nông dân tin Chúa sẽ làm ăn lương thiện trong lãnh vực nông nghiệp, người
công nhân tin Chúa sẽ ngay thẳng trong các sản phẩm mình làm ra, người lãnh đạo
ở bất cứ cấp nào, nếu tin Chúa sẽ không lợi dụng quyền chức mà làm lợi cho
riêng mình.
Chúa vẫn đang
hiện diện giữa chúng ta. Khi nhìn thấy Chúa đi trên mặt biển vào lúc đêm tối,
các môn đệ quá khiếp đảm tưởng Người là ma. Vâng, trong đời sống Đức tin, vì
kém hiểu biết, có những lúc chúng ta xây dựng hình ảnh Thiên Chúa giống như một
bóng ma trong cuộc đời. Bóng ma làm người ta khiếp sợ trong chốc lát, nhưng khi
nỗi sợ ấy qua rồi, thì đâu lại hoàn đấy. Những ai tin Chúa như là những bóng
ma, thì nơi họ không có Đức tin đích thực. Đức Giêsu đến trần gian để nói với
chúng ta rằng Thiên Chúa là Cha yêu thương chăm sóc chúng ta. Sợ hãi, bi quan,
khiếp đảm đối với Chúa chỉ làm biến dạng hình ảnh đích thực về Ngài. Trong Tông
huấn “Niềm vui Tin Mừng”, Đức Thánh Cha Phanxincô đã cảnh báo một lối trình bày
Thiên Chúa nghiêm khắc, với nỗi sợ hãi ám ảnh, làm cho con người thay vì mến
Chúa lại khiếp đảm và run sợ khi đến với Ngài.
Có nhiều người nhân danh Thiên Chúa mà dùng vũ lực để khủng bố anh chị em
mình. Tác giả sách Các Vua (Bài đọc I), chứng minh với chúng ta, Thiên Chúa
hiện diện trong sự bình an. Khi con người sống hài hòa với mọi loài thọ tạo và
hài hòa với nhau thì Thiên Chúa hiện diện giữa họ để chúc lành. Con người luôn
kiếm tìm Thiên Chúa và họ tưởng Ngài hiện diện trong những biến động của thiên
nhiên hay giữa những ồn ào của phố chợ. Tuy vậy, giữa những ồn ào bon chen của
chợ đời, người ta không thể gặp Thiên Chúa.
Trình thuật của
Mátthêu cho thấy lòng tin của ông Phêrô các môn đệ đã được phục hồi sau khi
Chúa nắm lấy tay Phêrô để kéo ông lên. Các ông bái lạy Người và thốt lên: “Quả
thật Người là Con Thiên Chúa”. Các ông đã mạnh mẽ tuyên xưng Đức tin
và đẩy lui nỗi sợ hãi.
Giữa cuộc đời
bấp bênh và đầy nguy cơ này, chúng ta hãy đến với Chúa, xin Người kéo chúng ta
lên khỏi nỗi sợ hãi trước những hiểm nguy đang rình rập chúng ta. Có Chúa, cuộc
đời chúng ta sẽ vui tươi và an bình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét