CHÚA NHẬT 26 A:
Mt 21,28-32: ĐỜI HƠN NHAU CÁI GÌ ?
Nói một
cách hình tượng thì khi soi gương, người ta có thể nhận ra khuôn mặt của mình,
nhưng khó thấy được tấm lưng. Nên thật lý thú, trong một bài báo, cha Thiện Cẩm
nói muốn “sửa lưng” phải nhờ đến người khác!
Một hôm,
ngôn sứ Na-tan đến hầu chuyện vua Đa-vít. Ngôn sứ kể chuyện: Có người nhà giàu
kia, gia sản nhiều chiên dê bò, thế nhưng lại rất bất nhân, vì khi nhà ông có
khách, thay vì giết chiên hay bò nhà mình, ông lại bắt con chiên cái độc nhất của
một người nhà nghèo bên cạnh để thết đãi. Nghe thế, vua Đa-vít nổi xung thịnh nộ
ra phán quyết: “Gia-vê hằng sống, nó đáng chết, con người đã làm điều ấy!” (2Sm
12,5). Lúc ấy, ngôn sứ Na-tan mới tuyên bố: “Con người ấy, chính là Nhà Vua!”
(12,7), bởi vì vua Đa-vít đã có nhiều thê thiếp, mà lại còn manh tâm sát hại
U-ry-a để đoạt vợ! (c.9).
Ông bà ta
xưa có nói: “Chân mình thì lấm bê bê; lại đi cầm đuốc mà rê chân người”. Chính
trong lúc vua Đa-vít tưởng mình trong sạch, vô tội, ông đã mạnh mẽ và vội vã
lên án kẻ khác thì lại là lúc ông tự ra án phạt cho mình! Những người hợm mình,
thích chế giễu lưng gù của kẻ khác mà không ngờ tấm lưng của mình cũng đang
còng xuống vì trĩu nặng gánh tội! Cho nên đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su đã
nghiêm khắc cảnh cáo tầng lớp kinh sư, luật sĩ, biệt phái, các thầy tư tế Do
Thái giáo - những con người cao ngạo luôn xem mình là người thánh thiện, tuân
thủ trọn hảo lề luật Chúa, để khinh thị những người khác: “Tôi bảo thật các
ông: Những người thu thuế, những cô gái điếm vào nước Thiên Chúa trước các ông”
(Mt 21,31).
Không ai có
thể ngang nhiên tự hào mình là người công chính, mãi mãi sẽ không bao giờ sai
phạm nữa. “Cười người chớ khá cười lâu; Cười người hôm trước, hôm sau người cười”.
Cũng không ai mãi mãi phải chôn vùi cuộc đời của mình trong quá khứ tội lỗi.
Thành ngữ Trung Hoa có câu: “Cái quan luận định”, nghĩa là: “Chưa đóng nắp
quan, chưa thể định luận”. Lời Chúa phán: “Khi người công chính bỏ đường công
chính mà làm điều gian phi, rồi vì thế mà phải chết thì chính là vì điều gian
phi nó đã làm, mà nó phải chết. Còn khi kẻ bất lương bỏ việc bất lương nó đã
làm mà thi hành điều công minh chính trực, thì nó sẽ được sống” (Ed 18,27). Người
con cả trong dụ ngôn hôm nay, lúc đầu đã từ chối lời mời gọi của cha - nói cách
khác là: anh đã lỗi phạm tình yêu với cha; nhưng sau hối hận, anh đã đi làm,
anh đã thực thi ý của cha anh. Điều đó ai cũng tán thành, khen ngợi. Còn người
con thứ kia, tưởng mình là người trọn hảo khi đáp “Vâng” ngay với cha, nhưng rồi
lại không thực hiện. Lời nói của anh chỉ là lời lẽ suông. Trước mặt Thiên Chúa,
đời sống của anh rõ ràng là cuộc sống không vâng lời, không đáp ứng tình yêu,
và lòng mong mỏi của cha. Đời sống của anh chỉ là cuộc sống đầy giả dối, tâm
hành bất nhất!
Bên bờ giếng,
ông lão lim dim nghe ba phụ nữ nói chuyện khoe về con cái. Bà thứ nhất nói:
“Con trai tôi thật lanh lẹ, nó khéo léo tuyệt vời!”. Bà thứ hai chen vào: “Thằng
con tôi hát hay như ca sĩ. Giọng nó thật là truyền cảm! Mấy đứa bé của giọng
hát Việt Nhí chẳng là gì”. Bà thứ ba có vẻ không vui mấy: “Tôi không hiểu là thằng
con tôi có gì hơn người ta chăng?!”. Ba bà đang nói như vậy thì từ xa, ba cậu
con trai chạy tới. Người con của bà thứ nhất chống tay xuống đất, nhào lộn thật
đẹp mắt. Bà mẹ đắc chí cười tươi. Cậu con của bà thứ hai, điệu bộ như ca sĩ
trên sân khấu, hát một bài thật hay, khách qua đường ai cũng phải dừng chân đứng
nghe. Người con của bà thứ ba vội vàng đến bên mẹ, ghé vai gánh nước về cho mẹ.
Ông lão gật gật đầu: “Cậu này mới là người con giỏi!”.
Thiên Chúa
mời gọi con người phải nỗ lực sống thánh thiện. Người công chính cần phải cố gắng
tiếp tục làm những việc công chính. Người gian ác, tội lỗi phải mau từ bỏ đường
gian ác, tội lỗi để sống lại ngay chính thánh thiện. Thiên Chúa muốn cứu độ mọi
người. Người mong muốn con người được sống và sống dồi dào. Người không muốn ai
công chính phải hư đi, cũng chẳng muốn người tội lỗi chịu luận phạt. Nơi Thiên
Chúa chỉ có tình thương. Người tạo dựng con người để con người được chia sẻ hạnh
phúc với Người. Nhưng được hạnh phúc hay không, còn tuỳ thuộc con người sử dụng
quyền tự do Chúa đã ban cho. Dùng tự do của mình để thưa vâng và thi hành lời đề
nghị của Thiên Chúa, con người chắc chắn sẽ được hạnh phúc chia sẻ tình thương
của Người; bằng ngược lại, chỉ là chuốc lấy bất hạnh và án phạt cho mình.
Như Chúa
Ki-tô khiêm tốn “tuy vẫn là Thiên Chúa” nhưng “đã trở nên giống phàm nhân”, “chết
trên cây thập tự” (Pl 2,6-8) lại còn ẩn thân dưới hình bánh rượu trong bí tích
Thánh Thể mà chúng ta đang cử hành, chúng ta hãy nhìn nhận thân phận yếu đuối,
mỏng giòn, hay thay đổi của mình, để cầu xin Chúa nâng đỡ cho, hầu luôn có thể
sống công chính trước Thánh Nhan Người; và mỗi khi lỡ sa ngã từ chối tình
thương của Chúa, chúng ta hãy mau sám hối, thành tâm trở lại và thi hành Thánh
Ý Chúa.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét