CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA
Chúa
Giêsu xin đến rửa, không phải là cho mình, mà là cho người khác, vì người khác.
Người chịu phép rửa là có ý nói lên : từ nay, Người chung số phận với người tội
lỗi và đó là tất cả ý nghĩa đời Người, và cuộc đời này chỉ hoàn tất với Phép
Rửa cuối cùng, của sự chết (Lc 12,50) vì chết là cùng chung số phận của con
người tội lỗi, con người bị sa ngã và là số phận bi đát nhất, tệ hại nhất.
Chúa
Giêsu đến với ông Gioan để lãnh nhận phép rửa, nhưng chính ông Gioan đã khẳng
định ông chỉ làm phép rửa bằng nước, còn Chúa Giêsu là Đấng làm phép rửa trong
Thánh Thần. Chúa Giêsu đã khai mở bí tích Rửa tội cho những kẻ theo
Người bằng việc đích thân Người xin lãnh phép rửa từ Gioan. Chúa Giêsu muốn
chúng ta có sự tiếp nối giữa Giao ước cũ và Giao ước mới, tiếp nối giữa lời rao
giảng của vị tiên tri cuối cùng cao đẹp hơn tất cả các vị trước với
lời rao giảng của chính Người để thiết lập Nước Thiên Chúa. Tuy nhiên, lễ rửa
này Người đã biến đổi để có thể thực sự khai mào cho Bí tích Rửa tội.
Khi
Chúa Giêsu để cho Gioan dìm mình trong nước không phải là để thanh tẩy Người vì
Người không vương tội lỗi, Người muốn nói lên một ý nghĩa khác, đó là loan báo
cái chết và sự phục sinh của Người : dìm mình xuống nước là biểu hiệu cái chết,
trồi lên khỏi nước là loan báo sự sống lại.
Khi
chúng ta nhận lãnh bí tích Rửa tội, Chúa Giêsu cũng muốn chúng ta tham
dự vào sự chết và sống lại của Người. Chúng ta vào đời khi được sinh
ra, và vào đạo Thiên Chúa khi được rửa tội. Trong phép rửa tội chúng
ta được thanh tẩy mọi tội lỗi, tội tổ tông và tội riêng. Do đó, nó
biến chúng ta thành “một tạo vật mới” (2Cr 5,17), một nghĩa tử của Thiên Chúa
(Gl 4,5-7), được thông phần vào sự sống thần linh (2Pr 1,4), trở nên chi thể
của Chúa Kitô (Rm 8,17) và được gọi là đền thờ của Chúa Thánh Thần (1Cr 6,15).
Đó
chính là ơn siêu nhiên, “ơn thánh hóa”, “ơn sủng của sự công chính
hóa” mang lại các nhân đức đối thần và luân lý, cùng các hồng ân của Chúa
Thánh Thần. Tóm lại, “toàn bộ cơ thể của sự sống siêu nhiên của người Kitô hữu
bắt nguồn nơi bí tích Rửa tội (Giáo lý Công giáo, số 1266).
Ngày
được chịu phép rửa tội là một ngày trọng đại, ngày đáng ghi nhớ của chúng ta.
Đức Giáo hoàng Piô XI đã nói với hàng ngàn thanh niên nhân ngày kỷ niệm rửa tội
của Ngài :”Ngày chịu phép rửa tội là ngày cao quí nhất của đời
Cha. Cũng như ngày các con chịu phép rửa tội là ngày cao quí nhất của đời các
con”.
Chúng
ta đã được chịu phép rửa tội, một hồng ân cao quí Chúa đã ban cho
chúng ta. Chúng ta cũng nên có một vài cảm nghĩ về phép Rửa tội.
Phép
rửa không chỉ được ban một lần khi chúng ta được mang đến giếng Rửa tội trong
nhà thờ.
Chúng
ta được rửa bởi tất cả các biến cố xẩy ra trong đời :
-
Chúng ta được rửa bởi những cực nhọc, khó khăn : đó là những dòng nước biến
động thanh luyện chúng ta khỏi những gì gian trá và vô dụng.
-
Chúng ta được rửa bởi những đau khổ, buồn rầu : đó là những dòng nước u ám
nhưng chỉ có khả năng giúp ta lớn lên trong đức khiêm tốn và cảm thông.
-
Chúng ta được rửa bởi niềm vui : đó là dòng nước róc rách khiến ta cảm nghiệm
được vị ngọt của cuộc đời.
-
Chúng ta được rửa bởi tình yêu : đó là dòng nước ấm áp làm cho đời ta tươi nở
như hoa dưới ánh nắng mặt trời.
Phép
rửa là một hạt giống, cần phải nảy mầm trong suốt cả đời sống.
(Lm
Carôlô, Sợi chỉ đỏ, năm C, tr 119)
Chiêm
ngắm Đức Giêsu chịu phép rửa không thể không nhắc nhở chúng ta nhớ
đến sứ vụ của người Kitô hữu. Nhờ Bí tích Rửa tội chúng ta được nhận làm con
Thiên Chúa, được hưởng gia tài vĩnh cửu của Thiên Chúa và nhất là cùng được sai
đi đến với mọi người. Không việc làm gì cụ thể khác hơn
là chúng ta học theo mẫu gương của Đức Giêsu và thực thi sứ mạng rao giảng Tin
mừng, để nối tiếp công việc của Ngài.
Là
con cái Thiên Chúa quả là một hạnh phúc lớn lao mà Thiên Chúa ban cho mỗi
người. Nhưng chúng ta phải làm gì để Chúa Cha được hài lòng ? Nếu Bí tích Rửa
tội được cử hành cần đến nước thì cuộc sống người Kitô hữu cũng cần được gội
rửa trong nước để trở nên thanh sạch và bắt đầu cuộc sống mới, trở nên con
người mới thuộc hoàn toàn về Thiên Chúa. Muốn được như vậy mọi suy
nghĩ, lời nói, và hành động của chúng ta phải phù hợp với thánh ý
của Thiên Chúa, hơn là ý riêng của mình, và hãy để cho Chúa Thánh Thần dẫn dắt
như Đức Giêsu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét