GIẢNG LỄ TRUYỀN
GIÁO 19/10/2014 TẠI PHƯỢNG VĨ
SỐNG TRUNG THỰC TRONG
THỜI BUỔI HIỆN ĐẠI
Kính thưa quý ÔBACE, đặc biệt là quý cô, dì, chú, bác,
các anh chị, các, bạn, các em tôn giáo bạn hiện diện trong thánh lễ hôm nay.
Hàng năm, giáo hội công giáo dành riêng một ngày Chúa Nhật áp chót tháng 10 để
cầu nguyện cho việc truyền giáo. Truyền giáo là gì? Thưa: Truyền giáo theo
nguyên nghĩa Latinh là “Missio”, động từ là “Mittere”. Động từ này nhiều nghĩa.
Một trong những nghĩa thường được hiểu là: gửi đi, sai phái để làm một việc
quan trọng. Vậy truyền giáo là ra đi kể lại cuộc đời của Chúa Giêsu về tất cả
những gì Người đã nói, đã làm, và đã sống cho muôn dân, nhờ sức của Chúa Thánh
Thần.
Hôm nay, tôi xin kể cho quý ÔBACE
nghe về Chúa Giêsu, Đấng “là Sự Thật” (Ga 14,6) cho quý ÔBACE nghe.
Sự
Thật là Trung Thực. Trung thực là hết lòng với mọi người,là
thật thà, là ngay thẳng. Người có đức tính trung thực là người luôn nói đúng sự
thật, không làm sai lệch sự thật, ngay thẳng, thật thà, là người luôn được mọi
người tin tưởng. Trong cuộc sống ngày nay, đức tính trung thực được biểu hiện
trong các kì thi của giới học sinh như không có hiện tượng quay cóp, chép bài
hoặc xem bài của bạn...Và đức tính này cũng được biểu hiện trong xã hội như có
những người ngay thẳng, không nỏi sai sự thật, không tham lam của người khác. Trong
kinh doanh,nếu là người ngay thẳng, họ sẽ không sản xuất những loại hàng kém chất
lượng, kinh doanh những mặt hàng bất hợp pháp, làm nguy hại đến người tiêu
dùng...những người nào mang trong người hoặc đang rèn luyện đức tính trung thực
thì những người đó sẽ dần hoàn thiện nhân cách của họ, sẽ được mọi người mến
yêu và tôn trọng. Nếu rèn luyện đức tính trung thực, chúng ta sẽ thành đạt
trong cuộc sống, chúng ta sẽ có vốn tri thức để làm giàu một cách chân chính, và
nếu chúng ta mắc sai lầm, ta sẽ dễ dàng sửa chữa được nó và hoàn thiện mình
thành một công dân tốt, có ích cho xã hội, làm cho xã hội chúng ta trở nên
trong sạch, văn minh và tốt đẹp, khiến đất nước ngày càng đi lên và phát triển
đến tầm cao.
Đồng thời, bên cạnh những người biết hoàn thiện bản thân để trở thành
công dân tốt vẫn có những người có biểu hiện thiếu trung thực và sai trái. Chúng
ta cần phải phê phán và lên án những biểu hiện như vậy. Biểu hiện rã nhất là
trong giới học sinh hiện nay, nạn học giả, bằng thật do quay cóp, chép bài của
bạn, gian lận trong thi cử đã trở thành một tệ nạn phổ biến gây ảnh hưởng xấu đến
kết quả học tập, đến ý nghĩa của việc dạy và học, gây xôn xao xã hội.
Một biểu hiện thứ hai tương đối rõ ràng là sự thiếu trung thực trong
kinh doanh đời sống, đó là việc các báo cáo không trung thực, chất lượng sản phẩm
kinh doanh ngày càng kém đi, ảnh hưởng xấu đến sức khỏe người tiêu dùng, đặc biệt
có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng đe dọa tính mạng con người hiện nay như các
sản phẩm, các mặt hàng được người dân tiêu dùng hàng ngày, điển hình là các loại
sữa có chứa chất độc hại melamine gây hại cho sức khỏe người tiêu dùng, hay
ngay các loại nước mắm cũng có chứa chất ure độc tố, hoặc cả các loại rau quả, trái
cây hiện nay như rau xanh hay quả tươi đều được người trồng trọt tiêm nhiễm các
loại hóa chất vì lợi nhuận của bản thân... Những hành vi trên đều đáng phê phán
vì thiếu trung thực, không nghĩ đến sức khỏe của người dân mà chỉ nghĩ đến lợi
nhuận của bản thân mình. Chỉ vài biểu hiện trên mà đã nói lên được tính thiếu
trung thực đã trở thành căn bệnh phổ biến lây lan nhanh trong mọi người dân. Chính
căn bệnh này đã khiến xã hội xuống cấp, đạo đức người dân dần bị hạ thấp, phá bỏ
những nét đẹp truyền thống của dân tộc.
Trung thực là thành thực với người và cả với chính mình, luôn
tuân thủ chuẩn mực đạo đức chân thật trong từng lời nói và hành động. Đó là một
trong những phẩm chất quan trọng nhất tạo nên giá trị của một con người chân
chính.
Tính trung thực giúp con người trở nên đáng tin cậy trong mọi mối quan hệ,
giao dịch, đó là sức mạnh lớn nhất giúp thuyết phục người khác. Người trung thực
không chấp nhận gian dối trong bất kì việc gì. Trung thực làm nên nhân cách con
người. Sống trung thực không phải lúc nào cũng dễ, nó đòi hỏi sự dũng cảm và
nghiêm khắc với bản thân. Walter Anderson cho rằng: “Cuộc sống sẽ thay đổi
khi chúng ta biết nắm bắt các cơ hội cho mình, nhưng cơ hội đầu tiên và khó
khăn nhất lại là việc chúng ta phải thành thật với chính bản thân
mình”. Ngay cả khi phải đối diện với thất bại, thua thiệt, ta vẫn cần phải
sống trung thực, có thế, ta mới có thể ngẩng cao đầu mà sống và cảm thấy thanh
thản trong lòng. Người trung thực trước tiên là trung thực với chính bản thân
mình, thành thật nhìn nhận những nhược điểm và sai lầm của mình. Họ nhận thức
được là dù họ có công khai nhìn nhận sai lầm của mình hay không thì thường những
người xung quanh vẫn biết. Một người
chân chính không chỉ trung thực với những gì đang và sẽ diễn ra, mà còn trung
thực với những điều mình đã nói, những lỗi lầm của mình đã xảy ra trong quá khứ.
Một khi đã rèn luyện cho mình một thái độ sống như vậy, chắc chắn cuộc đời ta sẽ
tươi sáng hơn, được mọi người quý trọng hơn trong bất kỳ hoàn cảnh nào của cuộc
sống. Trong bất kỳ giai đoạn nào, bất kỳ xã hội nào cũng đều quý trọng những
người sống trung thực. Đó là một đức tính cần có của một con người chân chính.
Báo Tuổi Trẻ ngày 17/9/14 đưa tin, theo
báo cáo của Thanh Tra chính phủ, trong gần một triệu người kê khai tài sản năm
2013, chỉ một người kê khai không trung thực. Quả là một con số tuyệt đẹp về
lòng trung thực hôm nay? Bài báo đặt câu hỏi. Cũng năm 2013, khi điều tra về nợ
xấu của các ngân hàng, người ta phát giác ra sự tiêu cực của những cán bộ được
phân công định giá tài sản của những người đi vay ngân hàng. Những người làm
công tác giám định gian dối này đã kê khống giá trị tài sản thế chấp để người
đi vay được vay nợ với số tiền lớn, rồi chia lại theo một tỷ lệ nào đó cho người
định giá. Ví dụ miếng đất thế chấp trị giá thực chỉ 500 triệu đồng thì người định
giá kê thành 3 tỷ đồng, để số tiền vay được duyệt là 1,8 tỷ. Người cho vay và
cán bộ định giá chia nhau số tiền vay được. Khi đổ bể, người vay không có đủ tiền
trả, ngân hàng sẽ thu nợ bằng tài sản thế chấp nhưng nó không đáng gì so với số
tiền đã vay không trả được. Nợ xấu không đòi được là như vậy. Đó chính là hậu
quả của sự thiếu trung thực.
Chuyện vui nhà đạo hôm nay còn kể: Một cặp
vợ chồng kia sống không lương thiện, chỉ ham kiếm tiền bằng mọi cách có thể. Một
hôm, người chồng nghe nói về việc có người được ơn nhờ đi khấn đền Thánh Giuse.
Anh ta cũng nghe đồn Ông Thánh Giuse tại đền rất thiêng, xin gì được nấy. Nhân
ngày thứ tư đầu tháng, anh ta nói vợ mua chục bông huệ, cả hai áo quần tề chỉnh
lên đền xin khấn. Đặt bó huệ trước chân tượng đài Thánh Cả, người chồng lớn tiếng
kêu cầu: ”Xin Ông Thánh Giuse thương giúp cho con trúng số chiều nay. Con có
mua một cặp 5 tấm, nếu con trúng độc đắc, con xin dâng vào đền Thánh 3 tấm”. Bà
vợ nghe thấy vậy bèn bấu tay chồng nói nhỏ: “Sao mà nhiều thế, ông Thánh chỉ cần
2 tấm là Ngài vui rồi“. Chồng nạt lại: ”Bà thì biết cái gì, tôi đã hứa dâng là dâng cho đáng, đừng có mà bủn xỉn,
Thánh không nhận lời đâu!”. Về đến nhà, thấy vợ không vui, hắn tiết lộ: ”Tôi
nói là nói vậy với ông Thánh thôi. Đây nè! trong ví tôi còn cặp này 10 tấm nữa
nè. Chiều nay tha hồ mà hốt…”.
Con người dễ dàng chóa mắt trước tiền của,
dám lừa nhau: lừa chồng lừa vợ, lừa bố mẹ, lừa thầy cô bạn bè, lừa trên dối dưới,
lừa mọi người và lừa cả Thánh, cả Chúa. Tiền bạc có thể mua chuộc con người với
nhau, nhưng không thể mua chuộc nước Trời, mua chuộc chân lý. Đức Kitô không
khuyên ta làm điều gian dối, lấy tiền bạc mà mua nước trời như có người nghĩ
theo nghĩa đen: Cứ làm ăn gian dối, lừa lọc, rồi lấy phần nào đó trong số tiền
bất chính thu được để làm từ thiện, bác ái, chắc Chúa sẽ ban ơn thêm cho: mục
đích không biện minh cho phương tiện.
Người ta thường nói “thẳng thắn thật thà
thường thua thiệt, lọc lừa lươn lẹo lại lên lương”. Vì thế, “lương tâm không
bằng lương tháng”. Đó là một thực tế buồn, rất có thể là một phần do suy thoái
đạo đức, ảnh hưởng nhiều thứ – dù ai cũng “nhân chi sơ tính bản thiện”!
Người
ta chưa xác định câu: “Xin hãy dạy con tôi chấp nhận thi rớt còn vinh
dự hơn gian lận trong thi cử” có phải của cố tổng thống Hoa kỳ Abraham
Lincoln hay không. Nhưng dù thế nào thì câu đó vẫn tuyệt vời, dù đó là của
ai. Người Việt cũng có câu: “Thà chết vinh hơn sống nhục”. Xã hội
có nhiều loại người, nhưng tóm gọn 2 loại chính: Trung thực và lọc lừa, dĩ
nhiên mỗi loại có mức độ rất khác nhau.
Sống trung thực sẽ “mất” sự gần gũi, thân
thiện, thiếu thoải mái… nhưng “được” những cái vô giá: Sự khâm phục, nể trọng,
quý mến,… Dám sống trung thực là điều không dễ. Những người sống trung thực
thường cảm thấy “cô đơn”, lạc lõng giữa xã hội phức tạp. Người ta có xu hướng
“an phận”, ai sao mình vậy, không dám đấu tranh vì Chân-Thiện-Mỹ, chỉ cần hai chữ
“bình an”. Xưa nay, trong mọi lĩnh vực: Xã hội, tôn giáo, chính trị, giáo dục,…
những người dám thể hiện tính trung thực, nói thẳng nói thật, không xu nịnh là
“hàng hiếm”, “hàng độc”. Người dám trung thực cũng phải đấu tranh tư tưởng rất
nhiều, vì “nói thì dễ mà làm thì khó”, rất cần phải có lòng dũng cảm, dám sống
“trong” dù đời “đục”.
Trong cuộc sống, đối với bất kỳ lĩnh vực nào
cũng vậy. Dám làm thì phải dám chịu. Không gì hơn là “cứ là chính mình”. Đó là
một dạng trung thực. Người ta có thể che mắt người khác nhưng không thể giấu
giếm được chính mình. Sống trung thực, MẤT thì có MẤT, mà ĐƯỢC thì vẫn ĐƯỢC.
Theo tôi, cái ĐƯỢC nhiều nhất là tâm hồn mình thanh thản, dù người khác có thể
không muốn “gần gũi” mình, chẳng qua là họ ngại và tự thẹn thôi.
Lịch sử thế giới đã và đang cho chúng ta
thấy những tấm gương trung thực, dù người đó có thể bị người khác “xa lánh”,
nhưng thời gian sẽ cho người ta biết câu trả lời chính xác nhất.
Kinh thánh cho biết: “Thiên Chúa
duy nhất và chân thật” (Ga 17,3). Thánh Phaolô nhắc lại: “Thiên
Chúa nhất định là Đấng chân thật” (Rm 3,4), và giãi bày: “Chúng
tôi không phải như nhiều người, những kẻ xuyên tạc Lời Chúa, mà với tư cách là
những người trung thực, được Thiên Chúa sai đi, chúng tôi lên tiếng trước mặt
Người, trong Đức Kitô” (2 Cr 2,17).
Không trung thực có liên quan điều răn thứ
8. Sống trung thực là một cách tuân giữ điều răn Chúa dạy, cũng là cách thể
hiện đức tin, là làm chứng về Thiên Chúa chân thật.
Chúa Giêsu đã xác định: “Có” thì
phải nói “có”, “không” thì phải nói “không”. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt
5,37).
Xin cho mỗi người chúng ta hãy sống theo
Thầy Giêsu, hãy rao giảng cho mọi người biết Giêsu: sống trung thực theo Đấng
Là Sự Thật, dù chấp nhận “khác người”, thiệt thòi, hiểu lầm và cả cái chết, cho
xã hội và giáo hội ngày càng bình an và hạnh phúc hơn. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét