CHÚA NHẬT XXVIII A: TIỆC CƯỚI VÀ NƯỚC TRỜI (Mt 22,1-14)
Trong Kinh Thánh
Chúa Giêsu đã dùng nhiều hình ảnh để nói về nước Trời. Chỉ riêng
trong sách Tin
Mừng của thánh Mat-thêu cũng đã có đến cả chục hình ảnh khác nhau khi nói về nước
Trời.
Nước Trời giống
như người kia gieo giống tốt trong ruộng, nước Trời giống như hạt cải, nước Trời
giống như nắm men, nước Trời giống như kho báu chôn dấu trong ruộng, nước Trời
giống như chiếc lưới thả xuống biển, nước Trời giống như ông vua kia đòi đầy tớ
thanh toán sổ sách, nước Trời giống như chuyện người chủ thuê người làm vườn
nho, nước Trời giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn đón chàng rể và trong bài
Tin Mừng Chúa nhật 28 thường niên năm A, nước Trời ví như ông vua kia làm tiệc
cưới cho hoàng tử.
Có lẽ chúng ta bực
bội về cái thái độ vô lý của ông vua trong câu chuyện. Ông mở tiệc cưới cho
hoàng tử. Đến ngày cưới không thấy ai đến, ông sai đầy tớ đi gọi những người đã
được mời nhưng không ai chịu đến. Vậy là ông sai đầy tớ ra các ngả đường gặp bất
cứ ai cũng mời vào dự tiệc. Nhờ vậy phòng cưới đã chật ních người dự tiệc. Khi
đó ông đi quan sát và thấy có một người không mặc y phục lễ cưới ông liền nổi
giận truyền cho đầy tớ trói tay chân người đó lại và sai ném vào nơi tối tăm.
Thật là điều vô lý và bất công khi ông nổi giận
về chuyện y phục. Ông cũng thừa biết những người gặp được ngoài đường thì gồm đủ
thành phần: thượng vàng hạ cám, giàu nghèo, sang hèn thậm chí còn có cả kẻ khố
rách áo ôm và ngay cả người đi ăn xin nữa. Tất cả đều bất ngờ được dồn vào
phòng tiệc thì họ kiếm ở đâu cho ra y phục lễ cưới?
Nhưng chúng ta thấy
chính sự bực bội của mình mới là điều vô lý. Bởi vì đây chỉ là một câu chuyện dụ
ngôn chứ làm gì có một đám cưới như thế trong thực tế. Tiệc cưới ở đây là nước
Trời được hiểu theo nghĩa bóng vậy thì y phục lễ cưới cũng phải hiểu theo nghĩa
bóng chứ đâu có thể hiểu theo nghĩa đen được. Chuyện vào nước Trời mới là điểm
cốt lõi của bài Tin Mừng này chứ không phải là chuyện ông vua làm tiệc cưới cho
con hay là chuyện chiếc y phục lễ cưới.
Muốn dự tiệc cưới
phải có y phục lễ cưới có nghĩa là muốn được vào nước Trời thì phải có đủ những
điều kiện đòi hỏi, cần phải đạt được tiêu chuẩn nào đó. Điều kiện, tiêu chuẩn
phải có là gì? Chắc chắn không phải hễ là người Kitô hữu, hễ là người đã rửa tội
thì đương nhiên được vào nước Trời mà phải xứng đáng với tư cách là công dân của
nước Trời. “Vì những kẻ được gọi thì nhiều còn những kẻ được chọn thì ít”. Hãy
thử xem ai sẽ được vào nước Trời dựa theo một số chuẩn mực được nói đến trong
Kinh Thánh.
Có lần Chúa Giêsu
đã nói với các tông đồ “Nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ thì sẽ chẳng
được vào nước Trời”. Trẻ nhỏ vốn sống đơn sơ, chân thật, ngây thơ vô tội. Trẻ
nhỏ không biết điêu ngoa, tỵ hiềm, gian tham. Muốn nên như trẻ nhỏ thì phải đoạn
tuyệt với những gì nham hiểm, ác độc, kiêu căng, tham lam, gian dối, lọc lừa …để
sống trung tín với Chúa và sống ngay thẳng, chính trực, nhân hậu, khiêm nhường,
khoan dung. . với mọi người. Đó chính là hành trang cần phải có cho người muốn
được vào nước Trời.
Một lần khác Chúa
Giêsu lại nói “ Người giầu có khó vào nước Trời”. Chắc chắn Chúa Giêsu không kỳ
thị người giầu có hay vơ đũa cả nắm mà Chúa Giêsu chỉ muốn nói đến những người
giầu có nhưng keo kiệt, giầu có nhưng gian tham bất chính.
Con người khi sinh
ra đều chỉ với hai bàn tay trắng. Của cải ở đời là do Chúa ban cho lẽ ra người
dư thừa phải biết chia sớt cho những người thiếu thốn nhưng người keo kiệt chỉ
bo bo giữ cho mình không hề quan tâm đến người khác, không hề chia sớt cho dù một
phần rất nhỏ cho những người cùng khổ. Họ thà là ăn chơi phung phí hoặc tiêu
xài vào những việc không cần thiết nhưng lại chi ly, bủn xỉn với công việc từ
thiện. Như vậy là lỗi đức bác ái. Người gian tham có một muốn mười, có mười lại
muốn một trăm, lòng tham vô đáy. Họ không từ ngay cả những phương cách bất
lương để vơ vét của cải cho mình cho dù đã làm thiệt hại cho người khác. Như vậy
là lỗi đức công bằng. Những người giàu có nhưng keo kiệt và gian tham coi tiền
của trên hết là tự họ xa cách nước Trời chứ không phải vì lý do giầu có mà họ
khó vào nước Trời.
Không có lòng vị
tha đối với tha nhân cũng là bỏ mất cơ hội để được vào nước Trời. Bởi vì như
Chúa Giêsu đã nói khi đối xử với tha nhân làm sao thì cũng như đối xử với chính
Chúa vậy. Sẽ khó vào nước Trời nếu ngày phải đối diện với Chúa bị Chúa trách mắng
rằng “Xưa Ta đói các ngươi không cho ăn; Ta khát các ngươi không cho uống; Ta
là khách lạ các ngươi không tiếp rước; Ta trần truồng các ngươi không cho mặc;
Ta đau yếu và ngồi tù các ngươi chẳng thăm viếng” (Mt 25 42-43). Những người bị
trách mắng như thế liệu có được vào nước Trời không?
Một nguy cơ khác
cũng làm trở ngại cho việc vào nước Trời là không trung thành với lề luật của
Chúa. Có lần Chúa Giêsu đã cảnh cáo rằng “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy ‘Lạy
Chúa! Lạy Chúa!’ là được vào nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ý nuốn của
Cha Thầy là Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi” (Mt 7, 21). Thi hành ý muốn
của Đấng ngự trên trời không thể không bao gồm việc tuân giữ các lề luật của
Chúa cũng như tuân giữ lề luật của Giáo hội. Thế nhưng ngày nay xem ra người ta
không mấy chú trọng mà càng ngày càng tỏ ra thờ ơ đối với vấn đề này.
Tất cả người Kitô
hữu đều được mời gọi tham dự tiệc cưới tức là nước Trời. Trong cuộc sống nơi trần
thế chính là thời gian để mỗi người tín hữu chăm chút cho chiếc “y phục lễ cưới”.
Nhưng thật đáng tiếc là nhiều khi chúng ta đã qúa thờ ơ không chịu chăm lo hay
tệ hại hơn còn muốn cởi bỏ chiếc “y phục” cần thiết để được vào nước Trời. Sẽ
là đại họa cho chúng ta nếu chúng ta không có sẵn “y phục lễ cưới” vào ngày giờ
Chúa gọi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét