GIẢNG LỄ TRUYỀN GIÁO 2014
Kính thưa Quý cụ ông, cụ
bà, quý bác bá, anh chị tôn giáo bạn cùng toàn thể cộng đoàn dân Chúa đang hiện
diện trong thánh lễ hôm nay.
Trong “Một gợi ý Mục vụ TÂN PHÚC-ÂM-HÓA ĐỂ THÔNG TRUYỀN ĐỨC TIN –
PHÚC-ÂM-HÓA ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH”, Ủy ban Mục vụ Gia đình (Hội Đồng Giám Mục Việt
Nam) viết: “Qua Thư Chung của HĐGMVN ngày 10.10.2013, các Đức Giám mục kêu gọi
Cộng đoàn Dân Chúa tại Việt Nam tích cực tham gia vào công cuộc Tân Phúc-Âm-Hóa
trong kế hoạch ba năm 2014-2016. Đặc biệt, “trong năm 2014 sắp tới, chúng ta
hãy cùng nhau Phúc-Âm-hóa đời sống gia đình và thúc đẩy gia đình tham gia tích
cực vào sứ vụ Loan báo Tin mừng. Hội Thánh được gọi là gia đình của Thiên Chúa
và mỗi gia đình Ki-tô hữu được gọi là Hội Thánh tại gia. Việc canh tân Hội
Thánh phải được bắt đầu từ mỗi gia đình, do đó, Hội Thánh đặc biệt quan tâm đến
các gia đình”.
Truyền giáo là gì?
Theo Bách Khoa Từ điển thì Truyền giáo là “truyền bá một tôn giáo cho
những người khác, trong nước hay ngoài nước. Truyền giáo là công việc của mọi
tôn giáo, nhưng có tổ chức, có quy mô nhất là việc Truyền giáo của Đạo Ki-tô.”
Sở dĩ Ki-tô giáo được coi là “truyền giáo có tổ chức, có quy mô” chặt chẽ, vì
chính Đấng Sáng Lập Hội Thánh truyền dạy: "Vậy anh em hãy đi đến với muôn
dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy
bảo họ tuân giữ những điều Thầy đã truyền cho anh em để muôn dân trở nên môn đệ
của Thầy. Và đây Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,
19-20). Lệnh truyền đó bắt nguồn từ tình yêu vô hạn của Thiên Chúa Ba Ngôi Chí
Thánh, với mục đích tối hậu là làm cho loài người được cứu rỗi, nhờ hiệp thông
với Tình Yêu của Chúa Cha và Chúa Con trong sự hiệp nhất với Chúa Thánh
Thần.
Chúng ta thường xuyên
nghe nói đến hai chữ “Truyền
Giáo”. Nguyên gốc của chữ này là một danh từ tiếng La Tinh “Missio”, động từ là “Mittere”. Từ này có nhiều
nghĩa. Và một trong những nghĩa thường được hiểu là: gửi đi, sai phái đi, để
làm một công tác quan trọng.
Chúa Giêsu là
Đấng được Chúa Cha sai đến trần gian, để cứu độ con người. Chính Chúa Giêsu
cũng sai các môn đệ ra đi, lên đường, để cộng tác với Ngài trong sứ mạng cao cả
này. Như vậy, truyền giáo mang ba đặc tính của sự “ra đi” hay theo Sứ
điệp ngày thế giới truyền giáo năm 2014 của ĐGH Phanxi cô nói như sau: “Hội Thánh được sinh ra để “đi
ra”.
Thứ nhất: Truyền giáo là “đi ra” khỏi
con người của mình: Chúng ta ai cũng có khuynh hướng ích kỷ,
khép kín và coi mình là trung tâm. Ta thường lấy mình làm tiêu chuẩn để phán
đoán người khác. Ai không có lối suy nghĩ giống ta, thì bị phê bình chỉ trích.
“Ra đi” khỏi cái tôi của
mình. Nghĩa là chấp nhận người khác cùng với ý kiến lập trường của họ, là quảng
đại bao dung khi bị xúc phạm. Truyền giáo, chính là thoát ra khỏi cái vỏ bọc
ích kỷ, để hòa đồng với anh chị em mình, tôn trọng sự khác biệt của nhau; và
sẵn sàng chấp nhận hy sinh vì ích chung.
Các môn đệ đầu
tiên, khi nghe Chúa Giêsu kêu gọi, đã bỏ mọi sự mà đi theo Chúa. Các ông từ bỏ
những dự tính nghề nghiệp, từ bỏ môi trường gia đình, làng xóm. Các ông không
hề băn khoăn lo lắng cho ngày mai. Nhưng sẵn sàng bước theo Chúa, vì các ông
tin rằng: Theo Chúa, thì sẽ không phải thiệt thòi hay thất vọng.
Thứ hai: Truyền giáo
là “đi ra” khỏi những định kiến: Cuộc sống này được thêu dệt bởi những niềm
vui và nỗi buồn, hạnh phúc và đau khổ. Bước ra khỏi những định kiến, để đón
nhận nhau trong tình huynh đệ hài hòa, không phân biệt lập trường chính trị,
tôn giáo, hay quan điểm xã hội.
Kinh nghiệm cho
thấy:
· Một con
người, một gia đình, một họ Đạo mà sống gò bó trong quan niệm khắt khe, thì
không thể truyền giáo có hiệu quả.
· Một con
người, một gia đình, một họ Đạo mà dửng dưng với những giá trị trần thế, hoặc
khép mình trước những biến cố vui buồn của cuộc sống chung quanh, thì sẽ là một
con người, một gia đình, một họ Đạo ảm đạm u sầu, thay vì hân hoan hy vọng.
· Một con
người, một gia đình, một họ Đạo không dấn thân phục vụ hạnh phúc con người, thì
sớm muộn gì, cũng sẽ trở nên một thứ ao tù, không lối thoát và thiếu sinh khí.
Thứ ba: Truyền giáo là “ra đi”, để kể
lại cuộc đời của Chúa Giêsu cho mọi người. Câu chuyện về Chúa
Giêsu đã được kể từ 2014 năm nay, mà vẫn không lỗi thời. Lời giảng của Chúa
Giêsu đã được loan báo từ hơn 20 thế kỷ, mà vẫn không mất tính thời sự.
Ngày nay, cuộc đời
của Chúa Giêsu đã và đang được kể lại một cách phong phú, không chỉ qua sách
vở, mà còn qua cuộc đời của các tín hữu.
Như thế, xuyên qua
con người của ta, người khác có thể đọc được cuộc đời của Chúa Giêsu, Thiên
Chúa làm người, Đấng đã cảm thông với người đau khổ, đã chữa lành người bệnh
tật, đã phục sinh người chết, đã chúc lành và chia sẻ niềm vui với đôi tân hôn
trong ngày cưới.
Như
vậy, truyền giáo chính là sống như Chúa
Giêsu đã sống, yêu như Chúa Giêsu đã yêu. Truyền giáo là có trái tim như trái tim của Chúa, có đôi
mắt như đôi mắt của Chúa. Trái tim để yêu và đôi mắt để trao gửi tình thân.
Tại sao chúng ta phải truyền giáo? Ngày nay vẫn còn rất nhiều người không nhận biết Chúa
Giêsu Kitô.
Trong quá
khứ, có lẽ đã có người trả lời rằng: bởi vì chỉ có đạo Công giáo mới là đạo
thật, còn các đạo khác dạy điều dối trá sai lầm, thờ lạy bụt thần ma quỷ! Nhưng
thực tế, câu trả lời ấy không còn đứng vững khi mà hiện nay người ta nhận thấy
rằng không phải các tôn giáo đều dạy điều quấy quá. Không đúng !
Thông điệp
“Sứ mạng Đấng Cứu Thế” số 11 đã trình bày lý do phải Truyền giáo một cách khác.
Ngoài mệnh lệnh của Đức Kitô sai các môn đệ đi khắp thế giới giảng đạo, Thánh
Gioan Phaolô II đặt nền tảng của việc truyền giáo trên quyền lợi cao quý nhất
của con người, đó là quyền của con người
được biết sự thật. Hội thánh cần phải tôn trọng quyền đó, nghĩa là phải nói
cho con người biết sự thật về phẩm giá cao quý của mình. Phẩm giá ấy hệ tại
việc Thiên Chúa yêu thương con người, mời gọi con người thông dự vào sự sống
của Ngài, nhờ hồng ân cứu rỗi qua Đức Kitô. Hoạt động truyền giáo, nhằm phục vụ
chương trình cứu rỗi của Thiên Chúa, đồng thời cũng nhằm phục vụ con người.
Truyền giáo là chúng ta muốn thông đạt cho tha nhân hồng ân đức tin quý báu mà
chúng ta đã lãnh nhận, và hồng ân ấy liên hệ tới hạnh phúc của mọi người.
Sắc lệnh
Truyền giáo cũng của Công đồng Vaticanô II cũng đề ra 3 lí do :
1/ Chúa
Giêsu trước khi về trời đã dạy: " Các con hãy đi dạy dỗ muôn dân: rửa tội
cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, và dạy họ giữ mọi điều Thầy đã
truyền cho các con" (Mt 28,19-20). Nên Hội Thánh phải vâng lời Đức Kitô mà
thi hành sứ mạng truyền giáo cho muôn dân.
2/ Chúa dạy:
"Hãy đi khắp trần gian rao giảng Phúc Âm cho hết mọi loài thụ tạo. Ai tin
và chịu phép Rửa sẽ được cứu rỗi: còn ai không tin sẽ bị luận phạt" (Mc
16,15). Vì Giáo hội gọi là Công giáo nên phải truyền giáo cho mọi người, ở mọi
nơi trên khắp thế giới do những đòi hỏi căn bản của Công giáo tính.
3/ Với lời
mời gọi "Chúng con là muối đất và ánh sáng trần gian" (Mt 5,13-14),
nên theo Công đồng Vaticanô 2, "Trong tình trạng thế giới hiện nay đặt
nhân loại trong một hoàn cảnh mới, vì thế Giáo Hội, càng được kêu mời khẩn
thiết hơn để cứu rỗi và canh tân mọi loài, hầu mọi sự được tái lập trong Chúa
Kitô, và nơi Ngài mọi người họp thành một gia đình và một Dân Chúa duy
nhất" (Sắc lệnh Truyền giáo số 4).
Truyền giáo
là bản chất và là đời sống cuả Giáo Hội. Vì thế, Giáo hội luôn tìm kiếm và khám
phá không ngừng những phương thức truyền giáo mới phù hợp với con người
mới và thời đại mới, qua những đóng góp không mệt mỏi của các nhà truyền giáo
và các nhà thần học. Họ là những người luôn sáng kiến những ý tưởng và cung cấp
cho Giáo hội những phương cách mới dưới sự hướng dẫn của Giáo Hội và soi sáng
của Chúa Thánh Thần.
Cảm nghiệm
sâu xa về lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa và ý thức về lệnh truyền giáo
của Đức Giêsu Phục sinh, mỗi người cũng phải luôn canh cánh trong lòng như lời
thánh Phaolô : "Khốn cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng" (1C
9,16). Và thánh Phaolô còn căn dặn mọi người : "Phải rao giảng Lời, lúc
thuận tiện cũng như lúc khó khăn” (2Tm 4,1-2). Như thế, lời của Chúa Giêsu nói
với các Tông Đồ xưa : "Ra khơi mà thả lưới đánh cá" (Lc 5,4), vẫn
vang vọng nơi tâm hồn mỗi người và như lời Thánh Gioan Phaolô II viết : "…
Với tư cách là những tông đồ đích thực, trong những giờ khắc âu lo, ta hãy
hướng nhìn về Chúa để thưa với Ngài, chúng con sẽ tiếp tục thả lưới, cho dù
phải hy sinh và bị hiểu lầm, chúng con phải công bố sự thật đầy đủ và chính
thức về con người của Ngài, về Hội Thánh mà Ngài đã thiết lập, về con người và
thế giới đã được cứu chuộc bằng máu Ngài, chứ không theo chủ trương giảm trừ
giản lược hay diễn tả một cách mơ hồ, dị nghĩa”.
Truyền giáo bằng cách nào?
Truyền giáo
không phải là kiểu mình thường gặp trong cuộc sống: xin – cho, hoặc xót thương
thì bố thí. Không! Truyền giáo ở đây là loan báo Đức Kitô như một Tin Vui Tuyệt
Vời cho thế giới. Tin Vui Tuyệt Vời này đã đi vào đời mình, biến đổi mình. Một
khi đã gặp và hiểu Tin Vui Giêsu ấy, đời mình không thể thiếu vắng Người được
nữa. Vậy thì ta loan truyền Tin Vui Giêsu bằng những nghĩa cử rất thật, rất gần
ngay trong ngày cuộc sống thường nhật. Ví dụ: Ta chỉ cần:
- Trao
một nụ cười thân thiện để phá vỡ khoảng cách giữa người với người.
- Trao
một lời an ủi khi ai đó sầu đau, mất mát, tuyệt vọng.
- Gửi
một tin nhắn, gọi một cú điện thoại hỏi thăm.
- Dắt
tay một cụ già hay em nhỏ qua đường.
- Mỉm
cười với sự trân trọng khi mua một bó rau của một người nghèo.
- Cảm
ơn người ăn xin trước cửa nhà mình.
- Trao
lời ngỏ muốn giúp một tay đối với đồng nghiệp.
- Trân
trọng và tế nhị xin được giúp đỡ với lời cảm ơn chân thành.
- Quyết
tâm từ chối cộng tác, vào hùa với sự giả dối trong học đường, trong công sở,
hay bất cứ nơi nào mình sống.
- Nhặt
một vài cọng rác, vỏ kẹo, bao ni-lông bỏ vào thùng rác để giữ đẹp cho môi
trường công cộng.
- Đeo
một thánh giá trên mình như một dấu chỉ niềm tin vui.
- Nói
thật, sống thật, làm chứng cho sự thật, tôn trọng sự công bằng dù chấp nhận
thiệt thòi, hiểu lầm.
- Bênh
vực, bảo vệ, đứng về phía kẻ bị oan ức, yếu thế, nghèo hèn.
- Lắng
nghe trong tôn trọng đối với khác biệt của tha nhân, nhất là về niềm tin tôn
giáo của họ.
-
Chấp nhận một lối sống khác biệt để sống theo lời dạy của Chúa, của Giáo hội và
của nề nếp gia phong gia đình như là “bơi ngược dòng” giữa một xã hội “yêu
cuongf sống vội” và “sống nháp thử” như ngày hôm nay.
- Trả lại của rơi cho người bị mất.
- Sống trọn đạo hiếu với Trời, với các đấng bậc sinh thành và với những
người có công với mình.
Còn
nhiều và rất nhiều nữa những cách thức truyền giáo sống động và hoàn toàn khả
thi, chúng ta hãy thêm vào nhé!
Nguyện chúc
tất cả quý OOBACE, đặc biệt các Quý vị tôn giáo bạn hiện diện nơi đây được
Thiên Chúa chúc lành cho Quý Vị và gia đình luôn được bình an và tràn đầy niềm
vui. Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét